khuyến mãi lazada

Di ảnh liệt sĩ

Liệt sĩ: Nguyễn Văn Tặng
Ngày sinh: 1938
Quê quán: Xã vũ Yển huyện thanh ba Phú Thọ...
Đơn vị: Đại đội 3 KB
Hy sinh: Mặt trận phía nam

Tìm kiếm

Đăng nhập

Chuyện từ chuyến đi Khe Sanh lần 1 (tháng 5.2007)

(04/12/2009 07:02:02 AM) Những gì tôi viết ra đây chỉ nhằm một mục đích để mọi người hiểu rằng có một thế giới vẫn đang tồn tại quanh chúng ta. Họ là ai? Họ là cái gì? tại sao ta chẳng thể nhìn thấy họ. Và tại sao có người nhìn thấy, có người không, có người lúc này thấy lúc khác không? Những gì tôi viết ra đây cũng chỉ mong mọi người đừng “quáng quàng” lên mà nghe nhà ngoại cảm A hay nhà ngoại cảm B rồi “lấy” hài cốt liệt sĩ về. Tôi chỉ ghi lại những gì tôi cảm nhận được, những gì tôi đã trải qua và những gì tôi mong muốn.

Tôi có một may mắn là sinh ra sau chiến tranh, không phải chịu cảnh bom rơi đạn lạc. Những gì tôi viết ra đây là những gì tôi chứng kiến và cảm nhận sau 02 lần tới Khe Sanh (Quảng Trị) - một địa danh đã đi vào lịch sử. Tôi đã qua NTLS Trường Sơn, NTLS đường chín, NTLS Hướng Hóa, Triệu Phong, đã đứng trong thành cổ Quảng Trị, đã lùa tay xuống nước sông Thạch Hãn. Vùng đất Quảng Trị đau thương mà anh dũng ấy đã quá đỗi thân thuộc với tôi. Không chỉ là những địa danh mà còn là những con người, là cô chú Phú – Hoa (ngay chân cầu Trắng), là chú Bằng, chú Hùng (Sở lao động Quảng Trị), là những anh những chú ở huyện đội Hướng Hóa, Đakrong, là em Phi, anh Hữu Thành (phóng viên báo Tiền Phong, đài tiếng nói huyện Dakrong) và bao nhiêu con người đã sinh ra lớn lên ở mảnh đất Quảng Trị nghèo khó mà anh hùng ấy.

Những gì tôi viết ra đây chỉ nhằm một mục đích để mọi người hiểu rằng có một thế giới vẫn đang tồn tại quanh chúng ta. Họ là ai? Họ là cái gì? tại sao ta chẳng thể nhìn thấy họ. Và tại sao có người nhìn thấy, có người không, có người lúc này thấy lúc khác không? Những gì tôi viết ra đây cũng chỉ mong mọi người đừng “quáng quàng” lên mà nghe nhà ngoại cảm A hay nhà ngoại cảm B rồi “lấy” hài cốt liệt sĩ về. Tôi chỉ ghi lại những gì tôi cảm nhận được, những gì tôi đã trải qua và những gì tôi mong muốn.

Chuyện về Khe sanh sẽ được hệ thống thành 2 phần theo tuyến thời gian 02 chuyến đi của tôi tới Khe Sanh ( lần 1 năm 2007, lần 2 năm 2008).

 

KHE SANH LẦN ĐẦU (5.2007)

Không nhớ rõ là ngày nào nữa, chỉ nhớ là khoảng tháng 5 năm 2007. Công tác chuẩn bị về lương thực, thực phẩm, tiền hương, vàng mã do một cô ở Trung tâm lo liệu (Mình không muốn nêu lại tên của cô. Vì hiện nay cô không còn làm việc tại Trung tâm nữa nhưng nếu không có cô ấy thì Trung tâm đã không thể đi và bản thân mình cũng không có cơ hội lăn lộn vùng đất ấy mà kể lại chuyện này). Còn thủ tục giấy tờ, công văn và công tác ngoại giao do mình lo. Trước khi đoàn vào đến Quảng Trị thì cả Sở lao động, Bộ chỉ huy quân sự, nhà nghỉ 27.7 đã biết mình và đã có lịch trình làm việc của đoàn tại Quảng Trị.

Lên cao điểm Rolo tìm liệt sĩ

Photobucket

                Chụp tại cửa khẩu Lao Bảo trước khi đoàn về lại nhà nghỉ 27.7 để trở về Hà Nội.

Theo kế hoạch thì thành phần đoàn ngoài gia đình liệt sĩ còn có thêm 2 nhân vật. Hai nhân vật này là Hoàng Thị Thiêm và Nguyễn Văn Biển. Sau cùng do “tiếc” (có lẽ là vậy) chuyến đi Nhật do hãng truyền thông Kyoto mời nên đã từ chối một cách không hợp lý lắm chuyến đi Khe Sanh của đoàn. Thay vào đó có 1 nhân vật được giới thiệu, chị này tên là Thoa – người Tuyên Quang là một cô đồng luôn gọi hồn, áp vong. Ngoài ra còn có chú Phương và cô Đức Lưu (nhân vật Thị Mầu nổi tiếng 1 thời)

6h sáng cả đoàn có mặt tại bên xe Mỹ Đình. Mình là trưởng đoàn nên được ưu tiên ngồi cạnh chú Thành ( chú Thành là em ruột của liệt sĩ Thịnh – thông qua web đã tìm được mộ nên theo ủng hộ và hỗ trợ). Qua Phủ Lý, qua Vinh, qua Hà Tĩnh, qua Quảng Bình. Lần đầu mình đi dọc tuyến đường Hà Nội – Quảng Trị nên không cảm nhận được gì. Đến đâu chú Thành nói tới đó, việc của mình là chuẩn bị tiền qua cầu. Rất tiếc là đã bỏ qua cái thói quen ghi chép nên bây giờ chỉ nhớ mang máng lại sự việc trên đường đi.

23h đêm hôm đó đoàn tới nhà nghỉ 27.7 và có thêm 2 nhân vật nữa nhập đoàn là 2 chị cháu gái liệt sĩ từ Quảng Ngãi vào: chị Bình và bạn Minh.

Lần đầu ngủ tại nơi mà theo nhiều người người nói linh hồn các chú ở đó rất nhiều vì chú nào chuẩn bị về Bắc cũng nằm ngủ qua đêm ở đây. Mình thì ẩu tả nên ai cúng cứ cúng, ai thắp hương cứ thắp, lễ lạt ai chuẩn bị thì chuẩn mình còn mải làm việc với nhà nghỉ để thu xếp nơi ngủ cho mọi người. Cả một ngày mệt mỏi, lăn ra ngủ, giường bên cạnh, bà đồng Thoa đập tay chân, mình hết hồn bật đèn hét ầm lên: ngủ đi, em mệt. Chỉ nghe thoảng bên tai: Chặt cây làm gậy mà đi, đoạn thế này này....

Sáng ngày thứ 2, cả đoàn đi thắp hương tại NTLS Triệu Phong, về ăn sáng rồi quay lại Sở lao động tỉnh Quảng Trị. Chú Bằng _ giám đốc, chú Hùng – trưởng phòng tiếp đón đoàn.

Sau một đêm được ngủ, mình đủ tỉnh táo để làm việc. Chú Bằng gọi qua Bộ chỉ huy quân sự tỉnh báo sự việc và đề nghị họ cử người tham gia.

11h, cả đoàn lại tiếp tục hành trình theo đường 9 từ Đông Hà vào làng Cát (Khe sanh, Hướng hóa, Quảng Trị). 14h chiều tới làng Cát ( Chuyện về Làng Cát sẽ viết ở lần thứ 2 vào Khe Sanh).

Nhìn lên trên là đỉnh núi cao ngút mắt, thở dài mà vẫn phải tươi tỉnh để mọi người an tâm bước tiếp. Hành trình chinh phục ngọn núi cao – nơi mà hơn 30 năm trước trên đỉnh là đồi thằng Mỹ - là mục tiêu mà đại đội của chú Trần Minh Tiến cần phải tiêu diệt vào đêm ngày 28.5.1968.

Photobucket

                                    Trẻ em Vân Kiều giúp chuyển đồ lên cao điểm

Mình mệt lắm, mệt lắm, mồ hôi ròng ròng, hoa mắt, chân mỏi cố gắng mà leo. Cứ hết đỉnh cao này tới đỉnh cao khác. Đường đồi núi trơn truột. Mình sợ mà vẫn cố phải nghiến răng mà trèo. Chú Sơn – nhân vật này cũng khá đặc biệt. Theo lời chú ấy nói thì chú ấy là trinh sát của đại đội. Khi đó mình rất tin vì có biết gì đâu mà không tin. Chú ấy nói; sắp rồi cố lên, cố lên. Đứng trên 1 đỉnh đồi ngó xuống có 1 toán người lao xao dưới. Không biết ai nữa. Họ lên tới gần mình hoảng quá: Giám đốc, Trưởng phòng chính sách của Sở lao động cũng lên theo. 2 chú này ngót nghét hơn 70kg, chỉ quen ngồi bàn giấy thế mà. ...

17h lên tới nơi cần lên.

 (Phía trên là đồi thằng Mỹ hay còn gọi là cao điểm Rolo . Ảnh này chụp chiều hôm sau, lúc 14h khi mọi người chuẩn bị xuống.)

Đây là dưới chân đồi thằng Mỹ là nơi là hơn 30 năm trước đã diễn ra 1 trận tập kích ác liệt, có hơn 200 chiến sĩ của Trung đoàn 102 sư 308 đã hy sinh ở đây.

Địa điểm khá bằng phẳng nên mọi người trải bạt và bầy biện đồ thắp hương. Photobucket

                                                                        (Đồ thắp hương )

Nhìn lên là đồi thằng Mỹ, nhìn xuống là vực sâu, nhìn sâu vào trong là rừng cây rậm rạp không biết đâu là lối đi. Rừng chiều âm u lắm. Trên đường đi nhóm lên sau: giám đốc sở lao động, trưởng phòng, Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Quảng Trị ai cũng bị vắt cắn ( loài này lần đầu mình nghe nói thôi chứ không nhìn thấy chi đến lần thứ 2 mới biết thế nào là vắt cắn), cả đoàn của mình không ai bị. Lạ thế.

Quần áo, mũ mã, hương hoa quả bày ra. Hương vừa thắp, bạn Minh đã liêu xiêu. Photobucket

Minh là cháu gái liệt sĩ ở Quảng Ngãi vào, nghe có đoàn đi tìm mộ lên muốn đi theo để mong tìm được ông ngoại là ls Trần Đình Lưu. Minh liêu xiêu một hồi bị bât dậy chạy lung tung, ngả ngốn.

Cứ chân đất, mắt nhắm, bạn ấy chạy, chạy và chạy. Kinh quá, mọi người hét ầm lên. Trời chập choạng. Chạy rồi, Minh lăn ra đất co người, co hết cả người lại nằm vật ra. Mỗi nơi một tư thế, có chỗ thì hai, ba tư thế khác nhau.

Chị Bình hoảng loạn sợ quá. Mình tròn mắt nhìn. Bản lĩnh đi hết, vai trò trưởng đoàn cũng đi hết. Mình ngồi thụp xuống, cả đoàn hoảng loạn, rồi khấn xì xụp, vái lia lịa: xin các anh, bọn tôi biết các anh ở đây nhưng xa xôi quá, lại địa hình hiểm trở các anh nằm đâu thì chỉ để mai bọn tôi vào đưa các anh ra.

Minh tỉnh ra, ngơ ngác nhìn nhưng đôi mắt vô hồn lắm, kinh quá. Mình thấy sợ.

Chú Bằng gọi mình lại trao đổi: Mai bên Bộ chỉ huy quân sự tỉnh sẽ đưa người và phương tiện vào sớm, cháu cứ chuẩn bị nhé, cần gì thì báo cho các chú ngay nhé.

Bây giờ chú xuống lại Đông Hà.

Mình sợ quá: đường rừng các chú đi tối thế nào được.

Được, có người của BCH đây và đang có người ở bản lên, dân tộc họ biết đường đi, cháu cứ an tâm và giữ sức khỏe nhé, cháu có vẻ mệt và căng thẳng rồi. Đây là trách nhiệm của các chú thấy cháu thế này các chú ái ngại lắm Hằng ạ.

 

Đêm Trường Sơn

Tiễn chú Bằng, chú Hùng và nhóm BCH quân sự về xong, mình thấy căng thẳng vô cùng. Chiều xuống nhanh quá, tối sẫm, cây cối âm u. Những thẻ đá có đánh số đã được đánh dấu ở những nơi “Minh” chỉ, đâu là chỗ chú Vũ Bá Đường, đâu là chỗ chú Phạm Văn Long, đâu là chỗ chú Nguyễn Xuân Tịnh... Thấy cái cảnh Minh cứ chắp tay xá dài xuống dưới vực và nói: xin lỗi, xin lỗi, mình không hiểu là thật hay không thật. Minh là cô giáo đã có chồng và 2 con trai. Minh và chị Bình chỉ mới nhập đoàn vào đêm hôm qua, họ chưa thể có thông tin gì về nhóm liệt sĩ đã hy sinh ở đây. Nếu Minh nói dối thì làm sao nhỉ, ai là người nhập vào Minh? Chỉ có mình là có thông tin vè 2 chị em Minh và câu chuyện chị Bình kể cho mình về ông ngoại của chị liệt sĩ Trần Đình Lưu thì chỉ có mình, chị Bình và Minh biết.

Đêm tối, Trường Sơn là đây sao? trời trong vắt, sóng điện thoại vẫn đầy. Không ánh đèn, xa phía bên kia là đường 9, là cửa khẩu Lao Bảo, là đất bạn Lào.

Cả đoàn ăn uống xong thì trò chuyện, cây rừng khô được chất lên, lửa sáng rực. Bập bùng ánh lửa và tí tách tiếng cửi nổ.

Mình đã có lúc cáu phát điên vì 2 thằng cháu liệt sĩ (tự dưng quên tên chú này). Nhà đó đi 4 người, 1 cô em gái ls ngoài 60 tuổi, 1 đứa con gái liệt sĩ và 2 thằng cháu trai. 2 thằng này to béo, lực lưỡng (cỡ ngoài 40). Mình còn phải đi kiếm củi thế mà củi sắp hết. lửa sắp tàn bảo nó đi lấy nó nhất định không đi. Mình chả thèm nói nữa lại lui cui lấy đèn pin đi lấy củi. Mấy thằng con cháu ls khác thấy ngại qua đành đi theo. Riêng 2 thằng đó cứ ngồi im. Lửa cháy, khói thuốc, những tiếng rì rầm và chuyện gì đã xảy ra.

Tự dưng bà ngồi cạnh mình – chị Dung ngoài 40 vỗ đùi đen đét: Ôi, em ơi, anh đây, Dung ơi, cậu Đường đây. Mình hoảng quá, lao bắn sang chỗ khác và nhìn chằm chằm.

Thế rồi mọi chuyện như cộng hưởng. “Toán” liệt sĩ kéo nhau về. Rồi hò hết, rồi hát, rồi hút thuốc. Kinh quá, mấy bà phụ nữ mà rít thuốc cả 10 điếu 1 lúc, rượu tu ừng ực. rồi nói, rồi cười, rồi khóc. Như một buổi chợ ồn ào. Có khách. Khách mới lên do thằng phó bản Praham dẫn lên, hóa ra là gia đình của ls Lê Công Quốc hy sinh sau năm 1975 ở mặt trận 479 (đánh Campuchia). Anh này là em trai của ls hiện là Phó phòng công an huyện Gio Linh có biết mình lên làng Cát nên kéo cả gia đình theo: 2 vợ chồng, 2 đứa trẻ con. Sợ nhất là từ Gio Linh qua Đông Hà, từ Đông Hà chạy vào Làng Cát, rồi từ làng Cát leo lên đây. Mình không hiểu tại sao họ lên được đây, đường thì tối, núi thì cao ( dù có đường mòn do dân bản tạo ra) nhưng vẫn kinh quá. Nó không cao, không dốc, không hiểm trở như đường lên Yên Tử nhưng người thường leo 3 tiếng trời sáng còn thở phì phò đây họ leo đêm.

Tình anh em, huyết thống nó kinh khủng thật.

 

Có linh hồn liệt sĩ hay không?

Cả đêm đó không mấy ai ngủ được, phần vì những câu chuyện trong đêm cứ thầm thì diễn ra, phần vì cả đoàn cũng hồi hộp mong chờ mau sáng để còn tìm kiếm liệt sĩ.

Nơi đoàn trải bạt nằm ngủ cách đây 40 năm là một trận địa ác liệt

Những câu chuyện trong đêm thì thầm vang vọng mãi. Chuyện của lính Trường Sơn, lính sư 308. Mình chỉ nghe loáng thoáng: khó tìm lắm, mà chả biết làm sao, bọn Lao Bảo, Lũng Cú nó đang kiện sao chỗ này được quy tập mà chỗ chúng nó chưa? Mà chỗ các anh nằm không phải chỗ chiều nay đâu. Mai em nhớ hái hoa dẻ thắp hương cho anh nhé. Lấy mấy bông thôi cho đầy cái đĩa nhỏ nhé. Này này, Sơn lại đây anh bảo. Photobucket (Phó bản Praham và chú Sơn). Mình không nhớ rõ cụ thể cả bài thơ nhưng có 1 câu: Sơn ơi nhớ lấy đêm nay……

 

Mình thiếp đi được một lúc. Giữa rừng Trường Sơn trên là trời cao, quanh là rừng, dưới lưng là nền đất núi trải bạt mà ngủ ngon ơ, không muỗi, không vắt rừng, không mưa. Yên lành như nằm giữa cái giường êm ái của mình giữa lòng thủ đô Hà Nội ấy.

Photobucket Trời sáng mờ mờ. Chưa kịp chuẩn bị gì thì gia đình của một ls (giờ vẫn không nhớ tên chú ấy) – gia đình có 2 thằng cháu trai to béo khỏe mà lười và sợ ma ấy lục tục kéo nhau xuống núi. 2 thằng con trai và đứa con gái ls không nói năng gì, chỉ có bà em gái ls ra nói chuyện: gia đình xin phép xuống trước vì chả hy vọng tìm được ls. Chúc cả đoàn mạnh khỏe.

Mình còn đang lục sục, một chị cháu gái của ls Vũ Bá Đường và một cô thanh niên xung phong đi theo đoàn với Minh đã kéo nhau ra chỗ mà chiều tối qua liệt sĩ “nhập” chỉ chỗ.

Ăn sáng qua loa chút mỳ tôm, mình cố gắng nán lại để đợi BCH quân sự tỉnh Quảng Trị đưa lính vào giúp tìm kiếm. 4 chú bộ đội vác mấy cái bao sau lưng nhẹ hều. Mình giật giọng: hay nhỉ, các anh đi quy tập ls mà không có dụng cụ đào bới hay đại khái là cuốc, xẻng gì sao? Mấy cậu lính trẻ cứ nhìn mình cười cười: có chị ạ, chị bình tĩnh trông chị căng thẳng quá thế.

Nhìn mãi mới thấy có con dao, rồi lôi trong bao tải ra nào là cuốc to cuốc bé, xẻng to, xẻng vừa vừa. Một cậu đi ngay sau lưng mình chặt bùm bụp mấy cành cây, tra cán xong, cậu ta cười: chị tính đi đường rừng trơn trợt như thế, đường là đường đèo có bằng phẳng gì đâu mà em mang theo mấy dụng cụ cồng kềnh được. Em chỉ mang đồ lên rồi lấy cây trên rừng tra cán thôi chị ạ. Chị đúng là người thành phố nên không hiểu đâu. Đang mải nói chuyện trên này thì khúc dưới ầm ầm, to tiếng như ai đang chửi bới nhau. Tiếng gào thét, tiếng la hét làm cả mình và mấy cậu lính giật mình hốt hoảng. Chạy vội lại thì mình hoảng lắm. Chị Dung – cháu ls Đường, cô thanh niên xung phong ngoài 50 cứ nhảy lên chồm chồm, mắt vằn đỏ tay lăm lăm mấy cái xẻng không có cán: đào đi đào mau lên, tao đang nằm ở đây này, mau lên, mau lên chứ. Mấy cậu lính sợ quá làm theo. Đào liên tục. Hố khi mới bắt đầu đào

Đất liền thổ cứng quá. Mấy cậu lính cứ lè lưỡi. Hố đào được nới rộng và sâu hơn. Tay rộp trầy xước hết cả. Cả đoàn đang tập trung thì tự dưng cô thanh niên đứng dậy hét to: Tu tu, chúng mày ơi, sướng quá, tao sắp được về nhà rồi, tu tu sướng quá, chúng mày ơi, tu tu. Rồi nhảy chân sáo lung tung quả đồi. Ối giới ôi. Sợ quá. Cô thanh niên xung phong ấy nhào ra chỗ khác, cách xa chỗ đang đào và hét lên như vậy.

Photobucket Mấy cậu lính và một vài anh thanh niên là cháu các ls cũng nhào xuống đào giúp. Mình cũng không hiểu nhưng anh bên huyện đội huyện Darkrong bảo mình: em ơi, kinh nghiệm đất liền thổ thế này chẳng có hài cốt đâu, bọn anh có kinh nghiệm bọn anh biết, sâu hơn 1m và rộng thế này rồi có đào thế đào nữa cũng không có đâu. Ý em thế nào.

Bốp, bốp! Giật nảy người khi nghe tiếng tát ai đó to như thế. Quay ra đã thấy cô thanh niên xung phong tát bôm bốp vào mặt chú Sơn: mày đểu nhé, mày hứa gì mà mày không làm hả Sơn? Tát xong dường như cô thanh niên này choàng tỉnh: em lạy anh, em không tát anh đâu, chả hiểu sao em lại tát anh thế anh ạ. Mọi người đều ngỡ ngàng. Hóa ra trong nhóm ls hy sinh có 1 chú là anh vợ của chú Sơn là người cùng đại đội mà hơn 2 năm trước chú này đã từng dẫn con trai của ls lên tìm mà không thấy, chú Sơn có hứa là: em sẽ quay lại tìm anh và đón anh về. Tự dưng cũng quên tên chú ls này chỉ nhớ họ là Phạm gì đấy ( con trai của chú này hiện đang làm tại bưu điện tỉnh Hà Tây cũ). Sau vụ hôm qua, hôm nay thấy cũng không hốt hoảng mấy.

Mọi người mệt quá. Trưa! Nắng đứng bóng chính ngọ. Mấy cậu lính ngừng việc mở lương khô và nước uống mang theo ra ăn. Mình mời mấy các cậu ấy và anh chỉ huy trưởng hôm đó chỉ cười: dạ. lính bọn em có đồ mang theo rồi, chị và các cô chú cứ ăn đi ạ. Nhìn mấy cậu lính trẻ nhai mỳ tôm, uống nước chai mang theo dưới tán lá câu rừng và nhìn lại cả đoàn của mình trải bạt ăn cơm và mỳ gói mang theo tự dưng thấy nghẹn cổ họng.

Không gian yên lắng lạ thường. Mỗi người một ý nghĩ. Các cậu bộ đội xin phép xuống vì đã đào tới 2 chỗ mà không thấy gì cả. Cả đoàn nằm lăn ra bạt, ngay cạnh hố đất vừa chôn nghỉ. Điện thoại từ Sở lao động và BCH tỉnh Quảng Trị gọi liên tục: Thôi cháu ạ, chiều nay cháu cho mọi người xuống núi đi Hằng nhé. Kinh nghiệm của bên quy tập họ đã báo cáo là không có hài cốt ở khu vực đang đào đâu cháu ạ. Xuống đi nhé.

Mệt quá, mình lăn ra ngủ. Ai muốn làm gì thì làm. 14h chiều đang còn ngái ngủ thì nghe mọi người hét ầm lên: tanh quá, như có mùi máu ấy. Mình tỉnh ngủ: vớ vẩn rừng thì khô mà nắng còn chưa tan, máu ở đâu? Tanh ở đâu ra? Vớ vấn! Hơn 10 con người ấy đều công nhận có mùi máu tanh, còn duy nhất mình chả có cảm giác gì. Còn đang mãi hít, ngửi xem có hay không thì chị Dung cháu ls Đường lại thở hổn hển, giơ tay giơ chân ầm ĩ, huơ tay lên đầu, mặt tím ngắt, mắt đờ đần. Bên này thì cô thanh niên vỗ ngực bùm bụp: Chúng mày có biết tao là ai không? Tao mà chưa về thì chưa thằng nào ở đây được về nhé.

Lúc đó, mình sợ thực sự. Mình tròn mắt ra nhìn và quan sát. Quan sát gương mặt cô Bảy xem có gì khác lạ không? Xem gương mặt chị Dung – cháu liệt sĩ Đường. Chị này sau khi khua chân, múa tay, mắt đờ đẩn, mặt nhợt nhạt, hơi thở hổn hển thì lấy lại khí sắc nhưng gương mặt còn thất thần. Tỉnh lại thì nhào ngay xuống hố vừa đào gào ầm lên: Ôi cậu ơi là cậu ơi, cháu không thể nào thấy xác cậu đâu cậu ơi. Xác cậu cháy thành tro bụi rồi còn đâu cậu ơi. Vừa gào chị ấy vừa cào cào đất, vơ lấy vơ để mấy nắm đất, thả vội vàng mấy đồng tiền 500 giấy đỏ (tiền thật) xuống hố đất vừa đào. Mình thần người ra. Ai cũng im lặng. Cô L và chú S cùng vài người nữa vẫn kiên trì đi tiếp xuống dưới và đào bới tiếp. Dưới – là 1 khu rậm rạp. Chưa có lối mòn. Mọi người phải phát cây rừng để đi. Theo linh hồn chú T.M.T nói thì có vài chú nằm chỗ đó. Đào mãi thì thấy mối ăn. Vài mảnh trắng trắng (không hiểu là cái gì). “Anh đây”. Tự dưng cô Bảy lại nói như vậy, mọi người chạy lại. Cô ấy đứng vắt vẻo. 1 tay vịn cành cây, chân cứ đung đưa. Cô L hỏi: anh nào ạ? Anh đây, anh T đây. Cô L òa khóc (sau này chính cô L nói đó là chú T vì chú ấy bị gãy chân lên chân đung đưa như thế). Thế anh nằm đâu anh chỉ cho em với? cô L hỏi cô Bảy ( mà khi đó theo mọi người là linh hồn chú T nhập vào cô Bảy). Anh nằm ở đây chứ ở đâu? Nhưng còn gì nữa đâu. Thôi em về đi. Anh ở đây còn có đồng đội bạn bè.

Cô L òa khóc tiếp rồi nhảy vội xuống cái hố vừa đào lấy cái khăn đỏ ra và bốc đất cho vào đó. Photobucket

Rồi chả hiểu sao, cô đồng đi cùng lại đòi hút thuốc. Cô đồng bảo mình: thôi về đi cháu, các chú vẫn phải đi chiến đấu để bảo vệ vùng đất biên cương này này. Về đi cháu.

Cô L lấy đất xong, thắp hương xung quanh đó, không quên mang theo cái khăn có gói đất và những mảng trăng trắng ấy theo. Mọi người trở lại chỗ cũ. Chị Dung và gia đình ls Xuân Tịnh  đã bốc đủ đất gói thành 2 gói có bọc cờ đỏ sao vàng. Photobucket Cả đoàn thắp hương khấn thần núi, thần sông, các linh hồn liệt sĩ và xuống núi cùng 3 bọc "hài cốt" (1 của gia đình ls Vũ Bá Đường, 1 của gia đình bác ls Xuân Tịnh, 3 là của cô L)

Cả đoàn về lại nhà nghỉ 27.7. Mình cho tổ chức một cuộc giao lưu ngay đêm đó tại 27.7. Đại diện có Sở lao động, BCH, nhà nghỉ 27.7, thân nhân liệt sĩ tại nhà nghỉ và cả đoàn.

Thay mặt mọi người, mình cảm ơn và báo cáo công việc của đoàn tại Khe sanh. Anh Chí – giám đốc nhà nghỉ 27.7 khi đó có phát biểu 1 vài câu (mình không nhớ chi tiết nhưng có ý không chấp nhận những câu chuyện mà mọi người kể khi ở Khe sanh). Tự dưng, cô đồng nhảy dựng lên quát: L về thôi, lên thôi, anh không ở đây nữa đâu..

Mọi người lục tục kéo lên, mình nán lại nói chuyện thêm với mọi người. Sau đó mọi người có kể lại là cô đồng giãy lên, làm ầm ĩ một lúc rồi thôi. Sáng sớm hôm sau, mình và chú Thành – em trai liệt sĩ Thịnh đang yên nghỉ tại NTLS huyện Triệu Phong tranh thủ ra thắp hương và chào ls Thịnh để về lại Hà Nội. Về đến nơi, mình nghe mọi người kể lại: cả đoàn đang ngồi chờ mình và chú Thành thì cô Bẩy lại nhẩy dựng lên: quân lệnh như sơn,  bắt con nhà đó đi cho nó biết thế nào. Cô L túm vào xin xỏ mãi thì cô Bẩy nói: thế thì cho nó mất chức cho nó biết thân.

Vĩ thanh

Cả đoàn ra về. Tối khuya về tới Hà Nội, chú Thành đưa mọi người ra cầu Long Biên và thả toàn bộ gói đất mà cô L mang về xuống dòng sông Hồng. Cô ấy bảo cho linh hồn các chú ấy được mát mẻ. Chuyện Khe sanh lần 1 kết thúc ở đó. Lần vào sau (2008), anh Chí không còn là giám đốc 27.7 nữa.

Chuyện tưởng khép lại ở đó. Với một kết thúc mà thân nhân gia đình liệt sĩ phải chấp nhận là toàn bộ chiến sĩ hôm đó sau khi chiến đấu, bị thương hay hy sinh đều bị lính Mỹ hủy trận địa bằng xăng, bằng bom. Chị Dung cháu ls Đường khi tỉnh lại đã kể rằng mắt chị ấy nhìn thấy bối cảnh lúc đó. Khói nghi ngút, lửa ngập khắp nơi, người thương ít dìu người thương nhẹ chạy từ trên quả đồi thằng Mỹ - cao điểm Rolo xuống (xuống phía khe suối). Rồi lại tiếp bom và tan tác. Mọi người chết vì bị bom, chết vì ngạt hơi. Tan tành!

 

Trung tâm MARIN (Ngô Thị Thúy Hằng)



Ý kiến của bạn





Nội dung:* (Bạn vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)